Nhật kí - Tâm sự

Nơi bày tỏ nhật kí, tâm sự của các bạn
kiemro721119
kiemro721119
Giúp em với các anh ^^!
Mình có 1 vấn đề vô cùng nan giải, đau đầu nhức óc từ hôm mồng 2 Tết đến giờ chưa thông. Mong anh em giúp với :D
Em có 1 đứa bạn (bạn gái) (à chỉ là bạn thôi vì e có ny rồi ) hôm mồng 2 Tết rủ em khóa máy tính...
Trước khi out yahoo nó trăn trối lời cuối cùng: "bbrn" "cya"
Em hỏi thì nó ko nói, đây là mật thư cuối cùng. (Vì trước đây nó hay cho em mật thư giải, hầu hết em đều làm được ... haizz)

Đau đầu quá mấy đại ca ơi.
Xin lỗi mấy bác ôn thi vì chuyện rắc rối này :((
 
Xem các bình luận trước…
Thật không?
Tôi còn lo chán.
Tôi cũng thích FTU,
nhưng tôi đi thi đen lắm.
cái tội mất bình tĩnh,
thi cái khác cho đỡ lo!
 
Nói thẳng với sinh viên năm nhất
Nói thẳng với sinh viên năm nhất

“Em vẫn còn ngồi đây ư?”

“Tại sao em lại không được ngồi đây ạ?”
“Vì em là sinh viên năm nhất.”


“Sinh viên năm nhất thì sao ạ?”

“Nhanh lên, em phải đi ngay từ bây giờ không sẽ trễ”

Anh buộc phải nói thẳng cho các em biết một sự thật rằng lên đại học không phải là để nghỉ ngơi và học đại học không phải là chuyện dễ như người ta vẫn đồn đại. Các em dự định dành năm nhất của mình để xả hơi lấy lại sức sau 3 năm dùi mài kinh sử đêm ngày ư? Dẹp ngay cái ý nghĩ đó nhé.

Các em có biết được rằng, bao nhiêu người đã đánh mất chính bản thân mình kể từ lúc họ còn là sinh viên không?

Họ không còn giữ được sự quyết tâm, nỗ lực, bản lĩnh đương đầu với thử thách như trước nữa. Trước đây nếu họ có thể thức đến 2, 3 giờ sáng để ôn thi đại học thì giờ đây có nhiều cuốn giáo trình chưa chắc họ đọc qua.

Họ bảo việc học ở trường rất vất vả, nhưng trận chiến lớn nhất của họ chỉ là vật lộn với bản thân để dậy sớm vào buổi sáng và lê chân lên giảng đường điểm danh cho kịp giờ.

Họ có thể dành cả đêm chơi đế chế, dota, đọc tiểu thuyết, lướt facebook, xem phim hàn nhưng bảo họ đi làm Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 tập nhóm, họ đáp rằng: “đợt này bận quá, nhóm làm đi rồi ghi tên tớ vào với, ít hôm mời cả nhóm đi ăn chè”.

Ai đó hẹn họ lên Garena để “chiến đấu” họ sẽ không muộn màng 1 phút nào nhưng hẹn họ đến trường tập thuyết trình thì hãy nhẫn nhịn đợi họ ít nhất là 30 phút.

Họ chém gió như bão về thể loại A đến thể loại Z, chém gió sôi nổi, chém gió vô biên, giáo sư chém gió nhưng ở trên lớp, bảo họ phát biểu ý kiến của mình thì họ im bặt, mỉm cười lấy lệ.

Các em không có thời gian cho mình nghỉ ngơi đâu. 4 năm đại học không phải là nhiều để các em có thể thu nhập cho đủ kiến thức, rèn luyện kỹ năng, làm giàu vốn sống và kinh nghiệm của mình. Cho nên đừng dễ dãi với bản thân phút giây nào hết. Ngay từ bây giờ, các em phải vẽ ra con đường để mình chạy rồi đó.

Các em cứ chạy đi rồi các em sẽ phát hiện ra cuộc sống của mình sẽ vô vị, chán ngán như thế nào nếu không có sự cố gắng, nỗ lực từng ngày. Các em có thể hỏi những sinh viên năm 2, năm 3, nhiều người thú thực cũng cảm thấy cuộc sống của mình vô vị, nhạt nhẽo lắm, họ cũng muốn thay đổi nhưng đã có muộn, họ đánh mất đi những vốn liếng quý giá của mình rồi.

Các em đừng để khi chết đuối rồi mới tiếc mình tại sao trước đó không tập bơi nhé!

Các em rồi sẽ nghe nhiều người bảo với các em rằng: “Học thì học chưa biết sau này ra sao”, “Thời này có bằng giỏi ra trường cũng chưa chắc kiếm được việc”, “Mình không phải con ông cháu cha, không có ô có dù nên an phận thôi”, và những câu đại loại như thế.

Nếu các em nghe được như thế hãy xin lỗi người ta và bảo lại rằng: “Em không thể suy nghĩ tầm thường như thế được”.

Họ nghĩ rằng học là để thi, thi điểm cao để lấy bằng. Nhưng các em phải nghĩ khác: việc học không giới hạn ở trường lớp, ở thầy cô. Các em phải học từ nhiều thứ. Học kiến thức, học kỹ năng, học thái độ. Các em không bao giờ thiệt thòi khi bỏ công sức ra học tập.

Giả sử là một chủ doanh nghiệp, các em sẽ lựa chọn ai, có thể là ai khác nữa ngoài những người có thể làm được việc cho mình, mang lại giá trị cho mình.

Cho nên đừng lo nghĩ nhiều đến chuyện xin việc. Việc các em phải lo đó là học, là rèn luyện, là trải nghiệm. Hãy nỗ lực để làm giàu tài khoản bản thân mình bằng kiến thức, kỹ năng từng ngày.

Nếu sau này cầm hồ sơ đi xin việc, có công ty nào từ chối các em vì bằng không đẹp mà không xét xem khả năng của các em đến đâu, các em nên vui vì ít nhất, các em không phải làm việc cho một công ty chỉ đánh giá con người bằng cái bằng.

Thử nghĩ xem đối với những công ty như thế, nếu các em là nhân viên, nỗ lực, cống hiến của bản thân có được đánh giá công bằng hay không?

Một điều nữa, là người trẻ, các em đừng bao giờ ngại đi, ngại học hỏi, ngại làm cho dù làm sai đi chăng nữa.

Các em không thể ngồi một chỗ rồi nghĩ mình phải làm như thế này như thế kia, mơ tưởng này nọ, lo sợ lung tung được. Các em phải đứng dậy, bước đi, phải xắn ống tay áo lên và làm.

Cho dù không chắc chắn thành công nhưng Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 học từ thất bại còn quý giá và đáng nhớ hơn nhiều các em ạ. Câu này cho dù ở thời đại nào vẫn luôn đúng: “Thất bại là mẹ của thành công”.

Đừng chỉ chúi đầu cắm cổ vào mớ giáo trình, Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 tập trên lớp và áp lực những kỳ thi, những cái đó cần nhưng chưa đủ. Thế giới lý thuyết và thế giới bên ngoài rất khác nhau nên các em phải đi mới biết được.

Đừng ngại tham gia các câu lạc bộ, tổ đội tình nguyện, đó thực sự là một môi trường rất tốt để các em học hỏi. Nhưng cũng đừng lấy việc tham gia ấy làm cái cớ để các em lơ là việc học, để các em đỗ lối cho việc lười nhác. Các em phải tự làm cho mình thay đổi, làm cho mình tốt lên đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện làm điều gì đó tốt cho cộng đồng.



Các em còn phải nhớ một điều nữa: các em phải khác biệt chính mình từng ngày.

Trên thế giới có hơn 7 tỷ người, những người có suy nghĩ tích cực, có ý chí phấn đấu cố gắng sẽ xếp hàng đầu tiên và là những người nhận được cơ hội để phát triển. Hãy hỏi mình từng ngày rằng hôm nay mình đã làm được gì để “khác” với mình hôm qua, để “khác” với những người xung quanh, để có thể nâng vị trí của mình trong bảng xếp hạng của hơn 7 tỷ người trên thế giới.

Các em còn trẻ nên đừng bao giờ nghĩ đến chuyện im lặng. Hãy dám tự tin thể hiện những suy nghĩ của mình cho dù trước đây các em có thể sợ người ta nói này nói nọ, các em có thể nghĩ nó chưa hoàn toàn đúng và mình sẽ bị cười.

Phải nói các em mới có cơ hội nhận ra mình đúng hay sai. Phải nói các em mới rèn luyện được bản lĩnh của mình, mới tập cách bảo vệ chính kiến của mình.

Các em còn trẻ nên một điều tối kị là sợ này sợ nọ! Đừng vì sự sợ hãi vô căn cứ mà bỏ lỡ đi những cơ hội đáng giá.



Các em hãy kết bạn mỗi ngày nhưng đừng bao giờ tầm thường hóa tình bạn. Là một người bạn, các em phải nghĩ đến sứ mệnh của mình: làm cho bạn mình tốt lên. Cho dù các em có phải nói thẳng vào mặt bạn rằng: “Mày đã sai. Mày phải như thế này mới đúng”, rồi sau đó bạn em giận em 1 tháng, 1 năm không thèm nói chuyện đi chăng nữa, các em vẫn phải nói.

Nếu hôm nay các em lờ đi những sự sai sót của bạn, những suy nghĩ lệch hướng của bạn, các em để bạn đi sai đường thì hãy chấp nhận rằng trong tương lai các em mất đi một người bạn. Như thế chính các em là người có lỗi với người bạn của mình.



Lời cuối cùng mà anh muốn nói là các em còn trẻ, các em có rất nhiều thứ mà anh chị năm 2, năm 3 không còn giữ được như là ý chí, nhiệt huyết, nỗ lực, v.v.v…, các em đang nắm trong tay tương lai của mình, hi vọng của bố mẹ cho nên đừng bao giờ lãng phí thời gian của mình, tuổi trẻ của mình.

Hãy luôn nhớ mình là một người trẻ.
Theo internet​
 
Xem các bình luận trước…
Ôi mình đã dành thời gian để buồn mấy tháng qua!!! huhu
Thế có nên ko nhỉ??Trời ơi thế có quá lãng phí ko nhỉ? Giới trẻ mà cứ như ta thì ko biết đất nước sẽ đi về đâu.
Cứ buồn rười rượi mỗi ngày, khóc xưng cả mắt. Ta có quá mềm yếu ko?
Ngã thì phải đứng dậy chứ,nhưng mà thật khó khăn---->ui ta sợ sợ lại ngã lần nữa--->''Các em phải đứng dậy, bước đi, phải xắn ống tay áo lên và làm.''--->phải vậy sao? buồn cũng ko được buồn,buồn cũng phải quên để ---> nhanh lên thời gian chẳng còn nhiều để ta thu thập kiến thức làm hành trang trên con đường đời của ta--->ko được sợ ko được ngoảnh đầu lại mà chỉ còn cách đi tiếp---> nhưng trái tim ta cứ xao xuyến và nhói đau khi nghĩ đến---> ko được nghĩ đến, hãy cố lên vì tương lai của ta,những chân trời mới đang mở rộng chào đón ta--->ta là tuổi trẻ là tương lai của đất nươc.
Nếu những người công nhân đang đổ máu và mồ hôi trong các xí nghiệp,người nông dân đổ mồ hôi trên cánh đồng,thì ta phải đổ mồ hôi trên mớ kiến thức của nhân loại để lại,ko chỉ ta mà những người tuổi trẻ hãy cùng nhau cố gắng,giúp đỡ nhau để cùng phát triển bản thân và góp vào phát triển đất nước!!!
Hehe biết là khó nhưng khó ko phải ko làm được!!! Cố gắng lên!Dù sao thì cũng phải cố gắng!
 
Cảm ơn anh nhiều, đọc xong em thấy mình nên hiện thực hóa nó, chứ không nên nói suông!
May mắn, em đậu đại học, em sẽ theo lời khuyên của anh, phải học anh nhiều!
 
HAPPY NEW YEAR!
Tết đến, xuân về, kiemro721119 xin chúc toàn thể mem diễn đàn cùng gia đình có một năm mới thật hạnh phúc, dồi dào sức khỏe, làm ăn thuận lợi. Và đặc biệt mem diễn đàn học tập và công tác thật tốt :D
PS:Đặc biệt hơn nữa là mem 95 nhà mình đỗ ĐH hết nhé.
Ra tết không biết có được sát cánh cùng các bạn đến khi thi ĐH không nữa :((
Nếu nay là lần cuối xin gửi lời tạm biệt tới toàn thế anh em nhé ^^!
 
Xem các bình luận trước…
Nhân dịp năm mới - Xuân Quý Tỵ 2013
Xin chúc diễn đàn ngày càng lớn mạnh hơn, là điểm đến bổ ích và lý thú cho các học sinh THPT trên cả nước
Xin chúc mọi thành viên trong diễn đàn dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý và sẽ mãi tâm huyết với diễn đàn

Today 3 people ask me about you.
I gave them your details and contact.
They’ll be finding you soon.
Their names are Happiness, Wealth and Love.
Cheers - Happy New Year
 
Nhân dịp năm mới - Xuân Quý Tỵ 2013
Xin chúc diễn đàn ngày càng lớn mạnh hơn, là điểm đến bổ ích và lý thú cho các học sinh THPT trên cả nước
Xin chúc mọi thành viên trong diễn đàn dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý và sẽ mãi tâm huyết với diễn đàn

Today 3 people ask me about you.
I gave them your details and contact.
They’ll be finding you soon.
Their names are Happiness, Wealth and Love.
Cheers - Happy New Year
Trả lời: cảm ơn bạn đã có nhã ý trên, bạn chúc người khác thì mình cũng chúc bạn thêm sức khỏe(nghị lực), kiến thức tốt, đủ tự tin để 'chiến đấu'-mình gà lắm nên chỉ chúc được vậy thôi!
 
T
Tàn
Cuộc đời em sẽ về đâu.
Hiện tại Tàn đang rơi vào tình trạng ngân khố cạn kiệt. Đang có ý định đổi kiến thức lấy chút cơm ăn.Anh ,chị,em có ai muốn tìm gia sư tại Hà Nội thì giới thiệu giúp Tàn với
Xin cám ơn và hậu tạ!
 
Xem các bình luận trước…
dauxutocroi
dauxutocroi
Tư vấn tuyển sinh
E năm nay học 12, gia đình e có mẹ e hay bệnh nên mẹ e muốn e thi bác sĩ,mà trường e dự định là học viện quân y học ngoài Bắc ,e biết chắc chắn một điều,e thi năm đầu sẽ rớt,e chấp nhận đi ôn thi lại ạ,nhưng chị e lại kêu thi một trường ở miền Nam để còn lo bệnh cho mẹ,tại vì chị e đang trong giai đoạn thực tập,mong anh chị tư vấn giúp a
 
Xem các bình luận trước…
chưa thi mà đã nói là chắc 1 điều là rớt rồi,còn thời gian đó,muốn chữa bệnh cho mẹ thì ráng thi đậu đi,thời gian để mẹ phát bệnh thì ko đợi cho đến khi bạn học xong đâu,vì thế bây giờ cố gắng đậu đi rồi hãy tính tiếp
 
T
Tàn
Mình đã sai
Việc không có ai tư vấn nghề nghiệp tương lai nó đã đem tới kết quả như hôm nay đây. Giờ mới biết được mình không phù hợp với ngôi trường và ngành này. Hôm nay mình đã quyết định không học nữa và chịu chậm đi một năm để theo đuổi mơ ước đích thực của mình. Good bye XDA
Hướng tới một môi trường mới...............
 
Xem các bình luận trước…
Ủa sao thế em.
Lên ĐH học khác hẳn cấp 3, và trái ngược hẳn với những gì mình nghĩ. GV thì không quan tâm đến SV, chủ yếu tự học là chính. Kì 1 năm nhất quả thực anh rất sock với môi trường ĐH. Mãi sau anh mới thích nghi được, và chỉ rút ra 1 điều: Học ĐH tự học là chính !
Quyết định đúng đắn nhé em, trường nào cũng thế thôi :D.
 
T
try96
Con xin lỗi!
Mẹ ơi, con xin lỗi vì có những lúc con lại cảm thấy mệt mỏi và muốn gục ngã như thế này. Lúc mẹ cần con nhất mà con lại làm cho mình yếu đuối :(, phải làm sao hả mẹ... có lúc thực sự con cảm thấy hình như mình còn k đủ sức để cười nữa, nhưng con k dám làm mình buồn, vì con biết chỉ 1 chút thôi cũng có thể làm cho bao nhiêu suy nghĩ và lo lắng trong con vỡ òa... bạn thân của con buồn, con cũng k còn đủ ấm áp để đem đến niềm vui, con sợ những lúc mình rơi vào u sầu ntn lắm mẹ ạ... mẹ ơi!... con dừng lại để khóc một chút mẹ nhé, dừng lại để có thêm sức mạnh, con sẽ tiếp tục là con gái ngoan mà ba mẹ luôn hi vọng.
 
T
Tàn
Thương lắm, em gái của anh
Thương lắm, em gái của anh
Ngày báo điểm em thiếu đúng 0,5 điểm. Em và mẹ ôm nhau khóc. Còn anh lúc đó mới nhận ra một điều: “Chính anh đã làm cho em trượt đại học”. Và con đường học tập của em long đong từ đó.
Em gái của anh!Kết quả thi đại học năm nay bắt đầu công bố rồi đó em. Anh biết mỗi lần nhắc đến từ “ kết quả thi đại học” thì đôi mắt của em luôn ướt lệ. Chắc thời gian ba năm cũng chưa thể xóa nhòa một kỷ niệm buồn phải không em gái ?Ngày anh học đại học năm thứ nhất thì bố đột ngột mất trong một tai nạn giao thông. Anh biết trong nhà bố là người yêu em nhất. Khi đó em đã khóc rất nhiều. Năm đó cũng là năm em chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học. Anh thương em nhiều lắm vì ở nhà tất cả công việc vào tay em cả. Mẹ bị bệnh tim nên ốm đau liên miên, em nhiều đêm phải thức trắng cùng những cơn đau vật vã của mẹ. Anh thương em phải mưa nắng đi chợ, bán hàng không còn thời gian cho học tập. Thương em những đêm ngủ gục ngay trên bàn. Thương em những lúc em khóc vì nhớ bố. Thương em vì em ôn thi mà không được quan tâm động viên của bố mẹ như anh. Vậy mà anh đã làm gì cho em? Anh chỉ biết gọi điện ngày ngày thúc ép em học thật nhiều. Ngoài những câu “học và học” anh đã không quan tâm em thích gì, nghĩ gì. Đã đôi lần anh nặng lời với em cũng chỉ xoay quanh việc bắt em ôn thi thật tốt để thi vào trường Y Dược như anh.Ngày em bước vào môn thi đầu tiên của khối B anh cảm nhận được nỗi buồn trong đôi mắt em vì nhìn xung quanh những thí sinh đi thi đều có bố mẹ đi cùng động viên an ủi còn em thì không. Anh đã ở ngoài nhìn từng bước của em vào phòng thi với bao nỗi lo lắng. Kết thúc môn thứ nhất em làm không được tốt lắm. Khi đấy anh rất buồn và nhắc nhở em nhiều trước giờ thi môn thứ hai. Chắc cũng tại vì em chịu quá nhiều áp lực anh đã tạo cho em mà môn thi thứ hai em cũng làm không hoàn chỉnh. Đến lúc đó anh nổi cơn thịnh nộ quát nạt em nhiều. Hai hàng nước mắt em rơi trong tiếng nấc nghẹn ngào. Đêm hôm đó em chỉ ăn một chút cơm. Anh cũng lẳng lặng nói một câu : “Ngày mai môn Hóa là môn tủ mà làm không ra gì thì rớt chắc trường Y đấy!”. Nghĩ lại câu nói đó mà đến bây giờ anh vẫn thấy ân hận nhiều. Chính câu nói đó đã làm em khóc òa giữa sân trường và nói trong tiếng nấc: “Anh ơi ! Em trượt rồi.”.Ngày báo điểm em thiếu đúng 0,5 điểm. Em và mẹ ôm nhau khóc. Còn anh lúc đó mới nhận ra một điều: “Chính anh đã làm cho em trượt đại học”. Và con đường học tập của em long đong từ đó. Em mãi xa với cổng trường đại học để rồi theo học một trường cao đẳng.Một ngày cuối tháng 7, mình em đi tàu vượt qua hơn $1.000$ km để vào TP HCM xin việc. Anh đã không kịp về để tiễn em gái đi. Mẹ bảo lần này em đi không khóc. Em chỉ nhắn lại một câu: “Sau khi tốt nghiệp ra trường anh trai cứ học sau đại học đi, em sẽ đi làm để nuôi anh ăn học”. Nghe đến câu này mà lòng anh nghẹn ngào. Thương em quá ! Em gái của anh.
 
T
Tàn
Sẽ mãi mãi chờ em!! Người con gái tôi yêu.
Tâm sự đời trai trẻ " Chí Phèo còn có Thị Nợ ,khuống gì là mình"​

Ừ thì đến tận bây giờ anh mới nhận ra điều đó thật vô nghĩa. Anh còn nhớ ngày chúng ta chung đôi, đã có biết bao kỉ niệm thật đẹp. Anh không quên ánh mắt khi lần đầu tiên mình gặp nhau. Em không có gì đặc biệt cả, nhưng ánh mắt đó, ánh mắt đượm buồn mà lại có gì đó sâu thăm thẳm. Em đã cuốn hút anh để rồi sau này, anh quyết định sẽ bảo vệ em suốt cuộc đời. Chỉ có điều, ngày qua ngày, cho dù anh đã cố nhưng ánh mắt đó vẫn buồn. Anh cảm thấy mình thật bất lực, chẳng biết làm gì hơn cho em.
Anh cay đắng, cười buồn cho chính cuộc đời mình. Rốt cuộc, anh vẫn chỉ là người ngoài, một người chưa bao giờ tồn tại trong cuộc sống của em. Anh đã từng dày vò, từng hận bãn thân mình vì đã để đánh mất em. Anh hận mình đã không giữ gìn được tình yêu của mình.
Sự phản bội bao giờ cũng khiến người ta đau, và sau nỗi đau đó là chữ "hận". Nhưng đối với anh, sự phản bội của em chẳng có ý nghĩa gì. Anh không phủ nhận rằng anh đã từng hận em, hận vì em đã không giữ lời hứa, lời hứa mà em đã từng hứa khi mình còn yêu nhau. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn cái định nghĩa đó nữa, anh sẽ thay vào chữ "hận" đó là chữ "chấp nhận".
Ngày em đi, trước mặt anh là màn đêm u tối. Ngày tháng sau đó là khoảng trời lạnh lẽo và cô đơn. Anh cảm giác dường như mình mất đi cuộc sống vậy. Hay là anh chưa đủ sức để níu kéo thứ tình yêu ấy? Anh đã từng mơ rất nhiều, mơ cuộc sống bình dị, mơ ngày anh hạnh phúc, và mơ về anh và em. Nhưng giờ tất cả đều tam biến hết rồi. Anh hụt hẫng, bất cần. Em đã để lại cho anh một vết thương, nó không lớn nhưng vẫn âm ỉ đau. Anh từng cố quên, quên đi hình bóng quen thuộc ấy. Anh trốn tất cả những kỉ niệm thuộc về em. Nhưng hình như điều đó càng làm anh nhớ đến em hơn.
Có những ngày anh thức dậy, anh còn ảo tưởng là mình vẫn đang sống trong tình yêu của em. Nhưng sự thật nó lại hoàn toàn trái ngược. Giờ thì em vui vẻ hạnh phúc bên người khác, còn anh là người thua cuộc và phải chịu đau khổ. Anh sẽ không bao giờ trách móc em thêm một lời nào nữa, vì anh biết, thực tâm trong anh vẫn còn thương và yêu em rất nhiều.
Em à, bây giờ anh sẽ sống tốt, thậm chí rất tốt. Anh sẽ làm đúng như những gì em nói với anh, và cả những gì mọi người đang trông chờ ở anh. Tuy không hài lòng với cuộc sống sau khi vấp ngã, nhưng anh sẽ đứng dậy, làm nó tốt hơn khi có em. Anh đã thay đổi cuộc sống, thay đổi suy nghĩ. Anh đã can đảm và nghị lực hơn lúc trước rất nhiều.
Và giờ đây, anh sẽ ngẩng cao đầu mỉm cười, dù lòng anh đang rất đau. Anh sẽ sống thật tốt đến ngày trở về mảnh đất thân yêu của mình. Và anh sẽ vẫn mãi yêu, vẫn mãi chờ em dù cho đó chỉ là đợi chờ trong vô vọng.
"Anh yêu em và anh sẽ mãi chờ, dù đó là nơi phía cuối con đường".
Kết mấy câu thơ này luôn:
Tôi đi tìm cái nửa của tôi

Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy

Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?

Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêm

Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít

Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết

Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi

Và có thể suốt đời không tìm thấy

Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy

Không lấy nửa của ai làm nửa của mình.
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn

Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một

Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp

Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu.
 
Xem các bình luận trước…
Bạn ở đâu vậy? Khi nào cũng thành công phải đi chơi kỉ niệm mới được :wink:)
:smile:

Mong là năm sau chúng ta sẽ học cùng trường và cùng có được....., cùng cố gắng nhé!
 
Không thể nữa rồi lvcat ơi :((
Đầu óc tớ không thể định hướng tiếp theo mình sẽ làm gì nữa.
Có lẽ phải cho đóng băng tình cảm này thôi, nếu nó còn lửa, thì sẽ bùng cháy trở lại khi vào ĐH.
Tạm biệt nhé-Người con gái tôi yêu!
 
•One-HicF
•One-HicF
Con… trượt rồi bố ạ. (câu chuyện đầy cảm động...)
Chợt lướt trên face và đọc được nó, mình xin chia sẽ với các bạn. Cùng đọc và suy ngầm nhé...
Con… trượt rồi bố ạ.(câu chuyện đầy cảm động...)
Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt.​

Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà nó bao giờ cũng chỉ có hai người. Bố bón cho mẹ bát cháo xong rồi hai bố con mới ăn.​

Bữa cơm tối nay có cá kho, bố đánh dưới ao lên nhưng nó ăn không thấy ngon. Hình như bố cũng vậy.

- Không đỗ thì ôn thi tiếp. Con đừng buồn, nhìn con buồn bố nản lắm.

Nó quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt:

- Con hết buồn rồi, bố đừng lo.

Đêm, nó trằn trọc không ngủ được. Khó khăn lắm, mẹ mới chợp mắt nên nó không muốn tiếng trở mình của nó làm mẹ thức giấc. Nó sờ tay lên tường, mảng tường đã bong tróc chỗ lồi, chỗ lõm khiến bàn tay nó ram ráp. Nó nghĩ đến giấc mơ dở dang của mình…

Nhưng nếu nó đi học thì bố mẹ sẽ thế nào đây? Bố lấy đâu ra tiền để vừa lo thuốc thang cho mẹ lại vừa lo cho nó học đại học. Bác sĩ đã bảo bệnh của mẹ sẽ khỏi nếu kiên trì chữa trị. Mẹ đã hy sinh rất nhiều cho nó. Nó không muốn mẹ phải hy sinh cả sự sống của mình chỉ để cho nó được học đại học. Với nó, mạng sống của mẹ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời.

- Bố à, chắc sang tháng sau con lên phụ giúp dì Hoa bán hàng cho… đỡ buồn.

Nó nhìn bố thăm dò. Thực ra là nó đang nói tránh cái điều mà nó nghĩ: phải đi làm để có tiền đỡ đần cho bố. Sau một hồi suy nghĩ, bố đặt tay lên vai nó, giọng chùng xuống:

- Cũng được con ạ.

Nó lên phố bán hàng, bỏ lại phía sau những nỗi niềm và những giọt nước mắt. Cửa hàng của dì nó ở vị trí trung tâm thành phố, lại là đại lý lớn nên rất đông khách. Bận bịu với việc bán hàng, nó cũng quên đi nỗi buồn. Tiền ăn ở dì lo, còn tiền công tháng dì bảo nó gửi về quê cho bố mẹ. Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được, nó thấy quyết định của nó thật có ý nghĩa, nhất là khi gọi điện về thấy bố khoe:

- Bệnh của mẹ tiến triển nhiều rồi con ạ.

Rồi một ngày, bố đột ngột xuất hiện ở cửa hàng với khuôn mặt của một người đang cố chịu đựng:

- Tại sao con lại nói dối bố?

Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng:

- Con… xin lỗi bố… nhưng bố ơi, làm thế nào mà con có thể đi học được khi mẹ đang bệnh? Làm thế nào mà con có thể để bố một mình vật lộn để vừa chăm mẹ vừa nuôi con học đại học. Con rất mong được vào đại học, nhưng lúc này con cần phải làm những việc quan trọng hơn. Đợi đến khi mẹ khỏi bệnh con sẽ lại học tiếp, con sẽ vào đại học bố ạ, chỉ là đi sau các bạn vài bước thôi.

Lần đầu tiên trong đời, nó nhìn thấy bố khóc, đôi mắt ầng ậc nước.
 

Tài liệu mới

Top