Nhật kí - Tâm sự

Nơi bày tỏ nhật kí, tâm sự của các bạn
Có nên du học phổ thông ở Anh không ạ?
Chào các anh chị! Em đang có dự định đi học phổ thông tại trường Bellerbys Collge, nghe đồng nghiệp của bố mẹ khen trường này tốt vì các bác có con đang du học ở bên đó. Các anh chị cho em xin ý kiến với nhé, em đang phân vân quá
Link web của trường ạ: bellerbys.vn
 
khanhdi
khanhdi
23 điều làm nên một giáo viên tuyệt vời !
toan.jpg

1. Các giáo viên luôn dạy bạn về Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 học trên lớp, nhưng người thầy tuyệt vời sẽ dạy bạn cả về Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 học cuộc sống.

2. Họ luôn là người đầu tiên nói với bạn những gì bạn làm tốt nhất, và cho bạn thêm lời khuyên để bạn trở nên xuất sắc hơn nữa.

3. Và chẳng ngại ngần gì để nói cho bạn những gì cần làm để bản thân bạn trở nên tốt hơn.

4. Bạn luôn tìm thầy cô giáo của mình khi cần lời khuyên, dĩ nhiên họ chẳng bao giờ từ chối giúp đỡ học trò biết cầu tiến hết.

5. Đừng ngại ngần để hỏi giáo viên về vấn đề mà bạn không thống nhất được từ bạn bè, hãy làm theo những gì mà họ khuyên bạn.

6. Lớp học của người thầy tuyệt vời luôn là tiết học được mong chờ nhất trong tuần!

7. Nó còn là động lực để bạn dạy sớm đi học dù bạn còn chẳng muốn lết đến trường làm gì.

8. Họ biến những môn học tẻ nhạt chán ngắt thành những câu chuyện siêu thú vị.

9. Những điều phải làm ở tiết học của họ luôn luôn lý thú.

10. Bài tập về nhà có cũng như không (không có nghĩa là không phải làm đâu nha)

11. Cứ bước chân vào lớp, bạn thấy bạn bè ai cũng tuyệt vời vì họ cũng yêu lớp học này!

12. Dù không còn học với nhau đi nữa nhưng bạn vẫn luôn muốn giữ liên lạc với họ.

13. Giáo viên tuyệt vời luôn "du di" cho bạn trong lớp một chút vì biết bạn luôn cố gắng hết sức khi được yêu cầu.

14. Sẵn sàng cùng tham gia vào những trò ngớ ngẩn để hòa đồng với lớp.

15. Nhưng luôn rõ ràng quan điểm trong quan hệ thầy - trò nha!

16. Không gì tuyệt vời hơn khi được nghe một câu nói "Em là tốt lắm" sau một đêm vất vả.

17. Và không thể tệ hơn nếu bạn biết rằng người thầy của mình đang thất vọng về bạn.

18. Nhưng luôn động viên bạn cố gắng hơn qua.. . Đồ ăn và những trò giải trí.

19. Không ngại ngần làm những trò ngốc nghếch thường ngày để học trò yêu quý mình hơn.

20. Bạn cũng chẳng ngại ngần hỏi lại những câu hỏi ngớ ngẩn mà bạn sợ rằng sẽ bị đánh giá trong mắt họ.

21. Cũng như đừng chối bỏ việc bạn sẽ có những câu hỏi còn chẳng liên quan đến môn học chỉ vì sự tò mò của bạn.

22. Tuy nhiên nếu chẳng có họ, sẽ chẳng có một cái "tôi" của bây giờ.

23. Và khi bạn nghĩ về tất cả những người làm cho bạn biết bạn là ai, họ sẽ luôn luôn ở trang đầu, dòng thứ nhất.
 
Xem các bình luận trước…
khanhdi
khanhdi
Những ngày Tết cũ
banh-chung-xanh-ngay-tet-2014.jpg

Cuộc sống vẫn còn đó những gam màu của sự vất vả, lo toan. Bên những màu xanh của bao la sông biển, của bát ngát ruộng đồng, vẫn còn đó những giọt mồ hôi không màu ngày ngày đổ xuống.

Cứ mỗi độ xuân về, lòng tôi chợt bồi hồi nhớ lại những ngày Tết cũ. Tết đối với trẻ con thời nào cũng thật quan trọng làm sao, háo hức làm sao. Dù thế nhưng Tết của trẻ con bây giờ so với của gần 20 năm về trước vẫn khác nhau thật nhiều.

Và mẹ luôn là người đầu tiên báo cho chúng tôi biết rằng, Tết đang sắp sửa đến. Mẹ quanh năm ngày tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Những ngày giáp Tết, mẹ lại càng bận rộn và vất vả hơn. Bởi đây chính là thời điểm mẹ vội vã thu hoạch mùa vụ đông để cho kịp cấy lúa xuân sớm. Mẹ tất bật ngược xuôi, trong màn sương muối dày đặc mang theo cái lạnh thấu xương. Vì tôi là con gái lớn nên cũng ra đồng giúp mẹ sau những buổi học trên lớp. Tôi miệng cứ luôn trách mẹ sao mà mẹ tham công tiếc việc quá, nhưng trong lòng thì thương mẹ vô cùng. Tôi ước chi nhà mình bớt nghèo thì chắc có lẽ mẹ sẽ bớt vất vả hơn.

Khi những công việc đồng áng của mẹ xong xuôi, mẹ mới có thời gian để chuẩn bị Tết. Tất nhiên, mẹ phải bán đi những thứ thu hoạch được thì mới có tiền để mua sắm Tết. Mỗi ngày, mẹ bán một thứ, khi là ngô, đỗ, lạc, khi là con gà, buồng cau.. . Còn tôi thì nằng nặc đòi đi theo mẹ ra chợ Tết. Đi chợ Tết quê tôi vui lắm, bởi chợ quê ngày thường đã đông rồi, ngày Tết lại càng đông đúc hơn. Không khí chợ náo nhiệt và tất bật với kẻ bán, người mua và bởi những người không bán cũng chẳng mua như tôi.

Tôi theo chân mẹ mua đủ thứ nào là măng, miến, mì chính, mắm muối, hộp mứt, gói kẹo, chai rượu màu.. . Nhưng mắt vẫn dán vào mấy hàng quần áo đủ màu sắc. Tất nhiên, mẹ sẽ mua cho chị em tôi mỗi đứa một bộ quần áo mới. Nhưng chẳng bao giờ tôi thấy mẹ mua gì cho riêng mình cả. Tôi còn ngây thơ hỏi mẹ sao không mua quần áo mới cho mẹ. Mẹ chỉ cười mà thôi. Đi qua hàng bán hoa mai, hoa đào ngày Tết, tôi thấy mẹ ngắm rất lâu. Tôi còn tưởng mẹ sẽ mua một cành mai về thờ Tết, nhưng mẹ chỉ bảo “giá mà mẹ có thể mua một cành mai thì nhà mình đẹp hơn nhiều đấy”.

Những ngày Tết cũ trong tôi còn là ký ức rộn ràng của ngày 28 Tết, khi mà nhà nào cũng vác một cái rổ thật to sang nhà ông trưởng thôn để chia thịt lợn. Ông chủ tịch xã tốt bụng năm nào cũng ra quyết định chia cho mỗi nhà mấy cân thịt lợn ăn Tết. Từ sáng sớm, bố đã phải xách con dao phay sang nhà trưởng thôn để cùng mọi người “mổ” và “chia” thịt lợn. Mỗi khẩu sẽ được 1kg thịt, nhân với số người trong nhà đó. Nhà tôi được 5kg. Mẹ vui lắm vì như thế sẽ tiết kiệm được một khoản tiền kha khá.

Tối đó, tôi cùng mẹ chuẩn bị nguyên liệu làm bánh chưng Tết. Tôi sẽ rửa và lau sạch lá dong. Mẹ sẽ ngâm gạo, đỗ và đãi sạch. Bố thì chuẩn bị lạt. Ngày hôm sau, mẹ sẽ trải một cái chiếu ra giữa sân để bố ngồi trên đó gói bánh. Dù chị em chúng tôi chẳng giúp được gì, nhưng đứa nào cũng đòi bố gói riêng cho mình một chiếc bánh nho nhỏ xinh xinh làm “của để dành”. Để rồi tôi chạy đi khắp xóm khoe với chúng bạn “bố tớ làm cho tớ một cái bánh chưng này”. . .

Những ngày Tết cũ còn là đêm 30 giao thừa rộn rã, vì những năm ấy quê tôi còn được bắn pháo đón giao thừa. Không phải pháo hoa đẹp rực rỡ, cũng không phải pháo bông lung linh như bây giờ, nhưng chị em tôi năm nào cũng háo hức chờ đợi dù 2 con mắt đã ríu lại. Và sau khi màn trình diễn pháo kết thúc, chúng tôi sẽ hì hục “khai bút” với mong muốn sang năm sẽ học giỏi hơn năm cũ.

Tết của ngày xưa với Tết của bây giờ dù có khác nhau đi chăng nữa thì mẹ vẫn luôn là người đầu tiên mang mùa xuân đến cho tôi, cho tôi biết cảm giác ấm áp thực sự. Và tôi muốn cảm ơn mẹ thật nhiều,“cảm ơn mẹ đã sinh ra ra con, cảm ơn mẹ đã mang đến cho con những mùa xuân ấm áp, Tết này con sẽ mua tặng mẹ cả một chậu mai, mẹ nhé”. Xin được tặng mẹ mùa xuân này!

Nguồn: VNexpress: Bài dự thi "Mẹ mang xuân về"
 
khanhdi
khanhdi
Chào 2014
l.jpg

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Những điều nên làm ngay đừng để muộn
1. Quan tâm và chăm sóc sức khoẻ tuyệt đối, nếu bạn không có sức khoẻ thì bạn chẳng có gì cả.
2. Dành thời gian để làm những điều mình yêu thích.
3. Đừng để cuộc sống trở nên quá nghiêm túc. Hãy tìm cách để vui vẻ mỗi ngày, hãy cười thật nhiều lên nhé.
4. Luôn nói những điều bạn cần.
5. Nhìn nhận mọi việc một cách trực quan. Thay đổi quan điểm, mở ra cho mình một thế giới thú vị và thực hiện nó.
6. Bước đi trên con đường riêng của bạn và sống thật
7. Đừng sống trong quá khứ
8. Chấp nhận những điều bạn không thể thay đổi.
9. Sống có trách nhiệm
10. Ngừng theo đuổi tiền bạc, danh vọng
11. Luôn luôn biết ơn. Ngay cả khi cuộc sống của bạn không hoàn hảo thì nó cũng sẽ tốt đẹp hơn khi bạn thể hiện lòng biết ơn.
12. Hãy yêu thương thật nhiều, hiểu rõ những người mà bạn đang yêu và tìm tòi những vẻ đẹp tiềm ẩn của những người bên cạnh bạn.


(itn.)
 
Nắng
Nắng
Nhìn lại năm 2013.
Vậy là năm 2013 sắp đi qua và mang theo rất nhiều kỉ niệm đẹp của mình cùng với diễn đàn và mọi người.
Đó là những ngày cùng nhau giải Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365, rồi chém gió làm loạn chatbox với mấy anh kiemro721119 tkvatliphothong rồi xới tung cái new top cùng anh NTH 52 . Tất cả đối với mình đều là những kỉ niệm đẹp khó có thể quên được. Năm ngoái đã kết thúc với thật nhiều thành công của diễn đàn cùng những kết quả đáng khâm phục của các anh hongmieu , liked và các anh tân sinh viên Ngoại Thương bá đạo nữa tkvatliphothong kiemro721119 NTH 52 . Mình mong rằng, trong năm 2014 tới này, diễn đàn sẽ gặt hái được nhiều thành công hơn nữa, sẽ có thật nhiều thủ khoa. . Và mọi người sẽ cùng nhau đạt được những nguyện vọng của mình và bước chân vào những ngôi trường mơ ước. Dù mình không còn vào diễn đàn thường xuyên nữa, nhưng đối với mình diễn đàn luôn là nơi tuyệt vời để mình học tập, trao đổi kinh nghiệm với mọi người. Và mong rằng, diễn đàn sẽ ngày càng phát triển, sẽ trở thành ngôi nhà chung của tất cả mọi người, của bạn bè trên cả nước. Chỉ còn hơn một học kì nữa, mọi người sẽ bước vào một kì thi có lẽ là quan trọng nhất đời ^^, chúc tất cả các bạn một năm mới học thật tốt, thật nhiều niềm vui, và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn để tiến vào cánh cổng đại học.
Cảm ơn anh Lil.Tee . Cảm ơn mọi người rất nhiều. :)
 
Xem các bình luận trước…
kiemro721119
kiemro721119
Tâm sự chút ^^.
Lượn lờ diễn đàn như 1 thói quen cho dù chẳng làm gì cả thì thấy Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 post là 1999 ^^.
Mình muốn dành Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 post thứ 2k này tâm sự đôi chút :D
Tham gia diễn đàn từ ngày thành lập, mình đã nhìn thấy diễn đàn đi lên và trưởng thành như bây giờ. Nhớ là ngày trước mấy anh em vui thế nào khi diễn đàn có 100 mem đầu tiên. Và rồi theo thời gian mem, Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 post, chất lượng cũng tăng lên dần :D Thực sự thời gian gắn bó quá lâu, tình cảm dành cho diễn đàn cũng quá nhiều thành ra bây giờ vào diễn đàn một cách vô thức khi bật trình duyệt =))
Những ngày học tập trên diễn đàn thực sự vui vẻ và bổ ích ^^. Cùng nhau thảo luận, cùng nhau chém gió, bàn luận những vấn đề thời sự. .. Và các mem trên diễn đàn ngày càng thân nhau hơn. Và còn nhớ những lời hứa của 95er "Thế hệ đầu tiên của diễn đàn sẽ thành công! ". Và sau khi có kết quả thi ĐH thì quả thực là thành công ngoài mong đợi. Các trường top đầu không thiếu những VLPTer ^^. Đây quả thực là thành tích đáng ghi nhận, mong rằng các em 96,97. .. Sẽ tiếp nối.
Định là không viết dài thế này đâu, vì mình ghét dài dòng :)). Nhìn cái stt nào dài thôi đọc 2 dòng đầu và 2 dòng cuối ^^. Lời cuối cho mình gửi lời cảm ơn tới anh Tuân-Admin đã thành lập diễn đàn bổ ích, cảm ơn các bạn đã cho mình thời gian học tập quý báu trên diễn đàn. Mình hứa sẽ tiếp tục cống hiến cho diễn đàn nhiều nhất có thể :D
Thân
Kiemro.​
 
Xem các bình luận trước…
NTH 52
NTH 52
[pre-k52 FTU] -[Vật lí phổ thông]
Mình mạn phép lập topic này, hic, gần thi rồi mà lo quá đi thôi.
Các bạn ơi, nhất là những người đang liều mình thử sức chinh phục với cổng trường đại học này.
Điểm danh nào mọi người:
kiemro721119, lvcat, tkvatliphothong,liked Ruby Hà, dtdt95 sam1995, cobe_latdat, ........
Các bạn có ý kiến, tâm sự, thắc mắc, ..... vui lòng ghi lại cảm xúc tại đây nhé.
Hẹn gặp nhau trước cổng trường FTU.
Thân.
NTH 52
 
ff610a172
ff610a172
Friendship
Lớp 10, ông giáo xếp cho nó ngồi cùng tôi. Không hiểu sao, khi nhìn thấy nó, tôi không thích nó tẹo nào. Nó là con trai,nhưng thấp hơn tôi cái nhỉnh, tôi bắt nó gọi tôi bằng chị,nó không phục,lại bắt tôi gọi nó bằng anh,tôi không chịu cũng chẳng kém. Trong suốt thời gian tôi ngồi cạnh nó,tôi và nó xảy ra khá nhiều cuộc"lừ nhau"...thi thoảng lại ôm bụng cười bởi sự hài hước đáng nể của nó. Tôi thích sự hài hước của nó, sự thông thái của nó..nhưng vẫn có gì đó ghét nó. Thấm thoắt đã hết kì 1, tôi không còn ngồi cạnh nó nữa, nhưng trong lòng cảm thấy buồn chán thế.Tôi nhớ những ngày ngồi cùng nó, học Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365, nó cho tôi xem sách chung, tôi tặng nó bức tranh tôi tự vẽ, và cả câu nó nói như thách thức" cứ đợi lên lớp 12 xem ai cao hơn ai nhá"...Có lẽ những kỉ niệm giữa tôi và nó đã dần xoá đi cái chữ" ghét" mà tôi ban tặng cho nó. Tôi nhớ nó. Tôi quý nó. Tôi không biết rằng nó coi tôi là gì trong lòng nó, nhưng đối với tôi, bấy giờ và mãi mãi, tôi luôn coi nó là 1 người bạn thân thực sự.
 
Lớp 10, ông giáo xếp cho nó ngồi cùng tôi. Không hiểu sao, khi nhìn thấy nó, tôi không thích nó tẹo nào. Nó là con trai,nhưng thấp hơn tôi cái nhỉnh, tôi bắt nó gọi tôi bằng chị,nó không phục,lại bắt tôi gọi nó bằng anh,tôi không chịu cũng chẳng kém. Trong suốt thời gian tôi ngồi cạnh nó,tôi và nó xảy ra khá nhiều cuộc"lừ nhau"...thi thoảng lại ôm bụng cười bởi sự hài hước đáng nể của nó. Tôi thích sự hài hước của nó, sự thông thái của nó..nhưng vẫn có gì đó ghét nó. Thấm thoắt đã hết kì 1, tôi không còn ngồi cạnh nó nữa, nhưng trong lòng cảm thấy buồn chán thế.Tôi nhớ những ngày ngồi cùng nó, học Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365, nó cho tôi xem sách chung, tôi tặng nó bức tranh tôi tự vẽ, và cả câu nó nói như thách thức" cứ đợi lên lớp 12 xem ai cao hơn ai nhá"...Có lẽ những kỉ niệm giữa tôi và nó đã dần xoá đi cái chữ" ghét" mà tôi ban tặng cho nó. Tôi nhớ nó. Tôi quý nó. Tôi không biết rằng nó coi tôi là gì trong lòng nó, nhưng đối với tôi, bấy giờ và mãi mãi, tôi luôn coi nó là 1 người bạn thân thực sự.
Tình bạn c3 rất là đáng quý e ạ. Trân trọng những ngày còn được học cùng nhau kẻo sau này hổi hận ^^.
Ps: Hiện tại đang rất nhớ lớp :((
 
NTH 52
NTH 52
Happy birthday to our forum! Chúc mừng sinh nhật đầu tiên của diễn đàn yêu quý.
Mình chúc diễn đàn ngày càng phát triển hơn nữa, là địa chỉ tin cậy, là nơi giao lưu, học hỏi của các học sinh, sinh viên, giáo viên, hay những người yêu Vật lí trên mọi miền Tổ Quốc.
Là một smod nhưng mình cũng ôn thi đại học 2013 như bao bạn khác, nhưng giờ phút bên diễn đàn trong thời gian đã qua để lại nhiều dấu ấn khó phai. Mình cũng cố gắng làm tròn trách nhiệm của một smod: nhắc nhở thành viên, sửa Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365… nhưng cũng nghịch ngợm tham gia giải các Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365 trên này thường xuyên.
Mình thấy rằng mình chưa phải là giỏi, diễn đàn mình còn nhiều cao thủ hơn. Khó người, dễ ta và ngược lại, vì thế chúng ta mới gặp nhau, thành bạn bè, để cùng giúp nhau học tốt.
Không phải ai sinh ra cũng giỏi cả, quan trọng hơn là chúng ta biết tự vươn lên để học tốt, thế mới đáng quý.

Không phải ai cũng hoàn hảo cả, cũng có những sai lầm, thiếu sót, hãy cố gắng tiếp thu ý kiến của người khác, nhận sai và sửa sai. Bài trên diễn đàn cũng thế, không phải ai cũng làm được, làm đúng cả, nhưng mạnh dạn phát biều ý kiến, cách làm của mình để mọi người biết và thảo luận, như thế dù sai, chúng ta thấy nhớ lâu hơn, khắc sâu vấn đề hơn là đơn thuần ngồi đọc cho hết các Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365.
 
H
hungxtram
Bài văn xúc động về tai nạn giao thông
Bài viết của học sinh Phạm Nhật Minh (Lớp 11A, Trường THPT Hồng Quang - Hải Dương) đã xâu chuỗi thực tế và khơi khợi nhiều vấn đề người lớn phải suy ngẫm....

Đề Đăng nhập vào bet365_link bet365 khi bị chặn_hướng dẫn đăng ký bet365: Theo thống kê của Cục CSGT Đường bộ - Đường sắt (Bộ Công an), trong tuần đầu tiên của tháng 6, cả nước xảy ra 339 vụ TNGT làm 151 người chết, 232 người bị thương. (Theo VietNamNet ngày 10/6/2013). Suy nghĩ của anh (chị) về thông tin trên?

Bài làm:

Tôi còn nhớ cách đây khá lâu, trong một phóng sự thực tế, những du khách nước ngoài thường nói với nhau một câu thế này: "Nếu du lịch mạo hiểm là chưa đủ với bạn, hãy tham gia giao thông ở Việt Nam". Bấy giờ, tôi chỉ cảm thấy đó là một câu nói hài hước, đùa vui. Lúc ấy tôi đã chưa thể nhận ra, dù đó là câu đùa đấy, nhưng không phải tự nhiên mà đùa như vậy! Thêm nữa, đó mới chỉ là trải nghiệm của những du khách đi bộ qua đường phố Hà Nội...

Tới khi toàn cảnh bức tranh giao thông Việt Nam được phô bày trước mắt, thì câu nói hài hước của du khách nước ngoài không đủ để hình dung nữa, mà thay vào đó, là câu hỏi chua xót và đầy ám ảnh của nhà báo Quản Hồng Đức: "Mỗi ngày Việt Nam có hơn 30 người đột ngột và vĩnh viễn từ bỏ cuộc sống trong khi đi lại trên đường. Và tử thần sẽ gọi tên ai trong số chúng ta?".

Không còn là sự phóng đại nữa rồi, khi mà cái thực tế diễn ra ngay trong cuộc sống của chính chúng ta, theo như thống kê của cục cảnh sát giao thông, thì trong tuần đầu tháng 6 năm 2013 có 339 vụ tai nạn giao thông xảy ra trên toàn quốc làm 151 người chết, 232 người bị thương! Con số này có đủ để kích động bạn không, khi chúng góp phần đưa bạn, và tôi, chúng ta trở thành những người-tham-gia-giao-thông-may-mắn-còn-sống, trong hiện tại?

Nếu ai đó chi li nhẩm tính sẽ thấy, số nhân mạng 151 trong 7 ngày kia đã giảm gần 1/3 so với trên 30 người tử vong trung bình mỗi ngày được thống kê ở trên kia. Nhưng hỡi ơi, nhường ấy chưa đủ khủng khiếp, đau thương, mất mát, chấn động, và bàng hoàng hay sao mà coi đó là cải thiện!? Chúng ta cặm cụi thu thập về từng con số để báo cáo lại với nhau, chúng ta có thể thống kê lại các số liệu và đo đếm, đánh giá chúng. Số liệu tuy không dối trá, nhưng chúng là những con số vô hồn nếu chỉ được xem qua loa, cùng lắm đem lại mấy cái rùng mình chứ chẳng đem lại tác dụng gì. Có bao nhiêu vụ tai nạn, thiệt hại vật chất và tính mạng bao nhiêu, ta đếm được, nhưng chẳng có thước nào, máy nào đo nỗi những gì là vết thương vĩnh hằng mà những vụ tai nạn kia đã khoét sâu vào nhân tâm những gia đình, người thân nạn nhân của nó. Đã là không đếm được, thì một mạng người mất đi cũng là thất bại của xã hội, của ngành giao thông. Chúng ta còn muốn chôn chân trong thất bại tới bao giờ nữa, hay lại phải trực diện nhìn vào những vụ tai nạn tăng lên từng giờ!?

Đó là tai nạn xe đâm vách núi khi đổ dốc hôm 7/6 tại đèo Hòn Giao - Khánh Lê (huyện khánh Vĩnh, Khánh Hòa) làm 7 người thiệt mạng và 21 người khác bị thương. Điểm đặc biệt đáng lưu ý đây là xe chở đoàn giáo viên một trường tiểu học, không những cha mất con, chồng mất vợ, con mất mẹ, mà rồi đây những ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác sẽ phải ngấn lệ khi không bao giờ còn được bàn tay "người mẹ ở trường" kia uốn nắn nữa... Quả thực tai nạn giao thông là thứ rủi ro vô tình tàn nhẫn không chừa ai và hậu quả của nó bao giờ cũng quá bi thương và đau khổ!

Chưa dừng lại ở đó, khi cộng đồng còn đang kêu gọi hiến máu tiếp tế cho người giáo viên còn nằm viện, thì sau đó 2 ngày, ngày 9/6, trên QL 1A đoạn qua xã Điện An, huyện Điện Bàn, Quảng Nam xảy ra vụ lật xe khách đường dài hãng Mai Linh khiến 3 người thiệt mạng và 30 người bị thương. Chiều cùng ngày, tại huyện Long Điền, Bà Rịa - Vũng Tàu xảy ra vụ va chạm giữa xe tải đông lạnh với 3 xe máy. Hậu quả cả 6 người trên xe máy tử vong tại chỗ... Những vụ tai nạn thảm khốc cứ dồn dập xảy đến trong cơn hoang mang cực độ của cộng đồng, và chưa hề có dấu hiệu ngưng lại.


Thông tin trong những ngày đầu tháng 6 vừa qua không phải là hồi chuông cảnh tỉnh gióng lên đột ngột như sét giữa trời quang, mà nó là những nhát cứa lên vết thương chưa lành miệng vẫn còn đang rỉ máu và nhiễm trùng đã năm qua tháng lại. Mười năm qua Việt Nam ước tính có 120 000 người tử vong vì tai nạn giao thông, tức là 12 000 người mỗi năm, còn cao hơn cả thương vong trong thảm họa kép động đất - sóng thần ở Nhật Bản, tương đương 40 vụ rơi máy bay thảm khốc mỗi năm... và chắc chắn không có nhiều kẻ điên rồ muốn tham gia "chuyến bay" như đánh cược mạng sống ấy nữa. Nhưng chúng ta đâu có lựa chọn!? Vẫn phải tham gia giao thông, vẫn phải sống chung với hoang mang lo sợ án tử luôn treo lơ lửng mỗi khi ra đường. Và nếu may mắn không có tên trong những con số thông kê lạnh lùng kia, ta lặng người hay rùng mình một cái, rồi lại lao ra đường hòa vào dòng chảy giao thông như thường... Thực tế của giao thông Việt Nam đang là cái vòng tròn loanh quanh luẩn quẩn, bế tắc và thảm hại như vậy.

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta sợ tai nạn giao thông, là bởi họ đó là thứ tai họa từ trên trời rơi xuống, không ai biết trước, không rõ lí do, và chỉ nhận ra nó khi quá muộn... Ấy là chưa kể trường hợp đã nhận thấy nguy cơ, chủ động né tránh mà vẫn trở thành nạn nhân xấu số như chị Trần Thị Vở (quê Phú Thọ) cùng người em tên Kiên của mình, đã dừng xe táp hẳn vào lề đường nhưng vẫn bị chiếc xe điên lao thẳng tới mà chết thảm. Cách nghĩ ấy đúng, với người đang mạnh khỏe trong khoảnh khắc đã bị cướp đi sinh mạng bởi những "hung thần xa lộ". Trong chưa tới một giây lóe lên những suy nghĩ cuối cùng, có thể họ sẽ nghĩ tới số mệnh. Nhưng chúng ta, những "kẻ sống sót” theo nghĩa mảnh mai nhất, chúng ta vẫn còn thở, chúng ta chứng kiến, chúng ta biết tới những vụ tai nạn và thương vong lớn dần, chúng ta đọc được những lí giải của các nhà chuyên môn, chúng ta nghe báo chí hô hào, địa phương vận động về an toàn giao thông... và chúng ta biết, nguyên nhân của phần lớn tai nạn hiện nay chẳng dính dáng gì tới hai chữ tâm linh trong ngoặc kép cả.

Tạo hóa ban cho con người chỉ đôi chân để di chuyển, nhưng cũng ban cho bộ óc để phát minh ra cả ngàn thứ phương tiện đi lại và chuyên chở. Hệ thống giao thông hiện đại ngày nay tất thảy là do bàn tay nhân tạo mà nên, lợi ích hay tác hại của nó gây ra, không những tác động trực tiếp mà còn có nguyên do khởi phát từ chính con người. Khối óc con người đã phát minh ra hệ thống giao thông, thì một đòi hỏi thiết yếu đặt ra là khối óc ấy cũng phải có ý thức để sử dụng hiệu quả và an toàn hệ thống này. Đi lại trên con đường văn minh hiện đại mà lại điều khiển phương tiện bằng bản năng một cách thiếu văn hóa và tư tưởng ích kỉ trục lợi cá nhân thì chỉ có hại mình hại người mà thôi. Đúng như Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ đã nói, có tới 80% vi phạm là do ý thức của người tham gia giao thông.

Đề cập tới ý thức thì vấn đề của giáo dục là trước nhất. Có quá nhiều áp lực không đáng có đang đè nặng tâm lí của người đi dạy và người đi học, đó là thành tích, là điểm số; chúng khiến cho từ việc nhỏ nhất là đọc chép nội quy nhà trường - có thể coi là căn chuẩn cơ bản về hành vi ứng xử - cũng được thực hiện một cách hình thức. Việc giáo dục công dân, xây dựng tính hướng thiện tận sâu trong nhận thức, làm theo điều hay lẽ phải ở trường học từ lâu đã là thứ để học sinh học vẹt thay vì cảm thụ. Chừng nào việc dạy để học sinh nên người còn chưa hiệu quả bằng việc dạy để học sinh thi đỗ thì việc dành ra một buổi tụ họp nhau lại mà tuyên truyền về an toàn giao thông chưa thế tác động gì nhiều tới hệ tư duy cũng như phẩm chất đạo đức nơi "những chủ nhân tương lai của đất nước"!

Không có nền tảng đạo đức vững chãi, sống ở một xã hội mà phần đông không tốt hơn mình, càng lúc sự ích kỉ sâu trong tâm thức càng có xu hướng trở thành người bạn đời chung thủy, ta làm mọi thứ vì bản thân, trục lợi bất kể ảnh hưởng người khác. Và đó là lí do ý thức đạo đức đóng vai trò không nhỏ trong sự an toàn của ngành giao thông vận tải, một ngành quyết định mưu sinh của rất nhiều thành phần trong xã hội hiện nay.

Lấy một doanh nghiệp xe chở khách làm điển hình, doanh nghiệp muốn lợi nhuận lớn mà phải ổn định, anh khoán cho mỗi tài xế một khoản cố định, không đủ phải tự bù vào. Vậy nên tiêu chí về an toàn giao thông có lẽ chẳng thể đứng ngang hàng với việc anh chở được nhiều khách nhất trong khoảng thời gian tối thiểu nhất, hay nói cách khác là kiếm được nhiều nhất bằng mọi cách. Chưa kể doanh nghiệp chỉ tuyển lái chính không cần lái phụ, như vậy có gì đảm bảo cho điều luật lái xe đường dài chỉ được lái xe 10 tiếng mỗi ngày và không lái quá 4 giờ liên tiếp? Đó là con chưa kể các tệ nạn xã hội như lo lót công an giao thông, thuê bảo kê giành khách được thực hiện bởi bàn tay doanh nghiệp... bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy ý thức chấp hành luật quả là thứ gì đó quá xa xỉ. Để rồi cùng với xe tải và container, xe chở khách trở thành hung thần xa lộ đúng nghĩa, với số vụ và mức độ nghiêm trọng của tai nạn vào bậc nhất hiện nay.

Vì muốn trục lợi, vì quy mọi giá trị trên đời qua tiền bạc cùng lợi ích cá nhân, và một phần không nhỏ vì pháp luật rườm rà phức tạp mà lại chưa chặt chẽ, thậm chí bất cập, nên mới dẫn tới sinh con quỷ đột lốt người ngồi sau vô lăng, xem nhẹ tính mạng con người. Vì luật quy định gây tai nạn để lại thương tật tốn nhiều khoản bồi thường hơn gây tử vong, mà người đi đường phải chứng kiến thảm cảnh lái xe cố tình cán nạn nhân tới chết khi trót gây tai nạn! Đơn cử phạm vi nội thành thành phố Hồ Chí Minh đã có không dưới 3 vụ như vậy, trong đó nạn nhận có cả những thiếu niên tuổi đời chưa quá ngưỡng 20....

Những biểu hiện ý thức kém thường thấy nhất thì có thể gặp ở mọi nẻo đường, cơ hồ cứ chỗ nào có xe là chỗ ấy có vi phạm! Không đội mũ bảo hiểm khi điều khiển mô tô, vượt đèn đỏ, đi tắt bục, dàn hàng ngang trên đường, đi sai làn đường, uống rượu bia trước khi tham gia giao thông, sử dụng điện thoại khi đi xe; chẳng những không nhường nhịn mà còn cố giành giật nhau từng khoảng trống trên đường, rồi thì có va chạm nhẹ là đủ các kiểu nào ăn vạ cố tình, rồi hung hăng đòi đánh người, hậu quả có khi còn nghiêm trọng hơn cả tai nạn thật... Rất nhiều, rất nhiều những biểu hiện của ý thức tham gia giao thông đã xuống cấp tồi tệ, để cảnh vi phạm không phải là ngoại lệ nữa, mà thành môi trường buộc chúng ta phải thích nghi. Tất thảy bắt nguồn từ thói ích kỉ hẹp hòi vô trách nhiệm với bản thân và người khác, không chịu mở mắt nhận ra sự việc sẽ tồi tệ thế nào khi chính ý thức ấy sẽ mang tới những đau đớn mà thân thể máu thịt không thể chịu đựng!

Đạo đức xuống cấp ở phần đông người tham gia giao thông là nguy cơ lớn nhất, thì nguy cơ lớn thứ nhì, là sự vô cảm của một số người - những người nắm trong tay quyền lãnh đạo. Chừng nào vẫn còn cái cách nói, cách nghĩ rằng “Tất cả làm đúng mà tai nạn vẫn xảy ra” thì chừng ấy vẫn liên tiếp xảy ra tai nạn! Hình như mất mát của 339 vụ tai nạn vẫn chưa phải là thứ gì đó để những nhà chức trách ngày quên ăn đêm quên ngủ mà làm, làm theo trách nhiệm thuộc về vị trí mà các vị đang nắm giữ. Cũng giống như lái xe gây tai nạn lái xe chịu chứ không can hệ gì tới doanh nghiệp, hiện nay "bị phê bình" vẫn còn quá nhẹ nhàng chưa tác động được tới tận động cơ mạnh mẽ nhất cho người nắm quyền tận tâm tận sức thì phải...?

Bên cạnh thứ xuất phát từ chính cái đầu của người cầm tay lái, người cầm quyền, những nguyên do của tai nạn giao thông còn tới từ công trình không đảm bảo chất lượng khi bị rút ruột trong quá trình thi công, cơ sở vật chất không được tu bổ đúng kì hạn, quản lí còn nhiều bất cập... rồi lí do thiên tai thời tiết, và... cả số mệnh nữa, chúng chiếm 20% còn lại những nguyên nhân của tai nạn giao thông.

Lâu nay tai nạn giao thông gây ra nhiều hậu quả tới mức người ta chẳng muốn kể ra và cũng chẳng thể kể hết. Nhưng nhìn vào tác hại không cùng của tai họa, âu cũng là động lực hướng cho ta chống lại chúng, nếu vẫn còn lương tri và nhiệt huyết.

Bi kịch thực sự của việc vô ý thức là hầu hết không hiểu, không hình dung ra, không có chút bóng đen nào đè lên thói ích kỉ khi nghĩ về hậu quả của tai nạn giao thông, cho tới khi chính mình phải hứng chịu mất mát, để rồi sự việc trở thành nỗi ám ảnh suốt đời không gì thanh tẩy được. Đó chính là nỗi giày vò không chỉ cướp đi sinh mạng một người, mà còn reo rắc nỗi đau cho người sống của tai nạn giao thông vậy. Cái "họa trên trời" ấy không mắt không tai, nó chia lìa những người thân thuộc, máu mủ, nó tước đi niềm hi vọng của cả gia đình và cộng đồng, bao nhà tang tóc bi thương, bao nhà táng gia bại sản... cũng đều vì một vụ tai nạn.

Với xã hội, không chỉ nhân mạng mất đi, mà thiệt hại ở mọi mặt. 40 000 tỉ mỗi năm nhằm khắc phục hậu quả tai nạn giao thông, số tiền ấy đem so với 1 400 tỉ đồng chuyển về Quỹ bảo trì Trung ương mỗi quý, chỉ cho ta thấy sự vô vọng và thiếu sót đến thế nào của nguồn ngân sách dành cho giao thông khi có quá nhiều tai nạn gây thiệt hại nặng nề thế này.

Tai nạn giao thông có thể bóp méo giá trị tinh thần trong đời sống hàng ngày của chúng ta, bởi thời điểm nghỉ lễ mà ai ai cũng mong chờ được dành thời gian cho người thân yêu, từ lâu đã như một cái lệ, chính là thời điểm tai nạn giao thông tăng đột biến với mức độ thảm khốc hơn bình thường: trong dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5 vừa qua có tới 110 người thiệt mạng vì tai nạn giao thông. Năm ngày nghỉ, 110 mạng người, ai vui được?

Thiệt hại do tai nạn giao thông gây ra, quả thật đáng báo động: người chết, tàn hại vật chất, mất mát cả tinh thần và của cải đè nặng lên từng mái nhà, hình ảnh đất nước xấu đi rất nhiều trong mắt bạn bè quốc tế chỉ vì tình hình giao thông không khác gì ong vỡ tổ... Chúng ta còn hướng tới ngay mai tươi sáng được không nếu cặn bẩn hôm nay vẫn còn? Chừng nào tháo gỡ được những xiềng xích mà tai nạn giao thông là một trong số đó, dân tộc Việt Nam mới có bước đi lên mạnh mẽ được!

Vậy, phải làm sao?

Đường lối không phải chưa có, vẫn là 3 yếu tố chính là con người, cơ sở hạ tầng và khâu quản lý. Tuy nhiên đến nay, chúng ta chưa ghi nhận được sự chuyển biến đáng kể. Bằng chứng đường sá vẫn xuống cấp, kém chất lượng, vẫn ăn gian vật liệu, khâu thi công, cảnh sát giao thông vẫn cắm chốt đều, nhưng tài xế vẫn phóng nhanh, vượt ẩu, sát hạch giấy phép lái xe quá dễ dàng, kiểm định làm qua loa...

Nhưng cơ sở hạ tầng cần thời gian, quản lí sai phạm cũng không phải ngay lập tức mà trơn tru được, chỉ có ý thức con người là cấp bách lắm rồi và làm lúc nào cũng là cần thiết. Nói đi nói lại vẫn chỉ có làm sao cho nhận thức, ý thức, trách nhiệm, văn hóa, văn minh, đạo đức, tự trọng của người tham gia giao thông được nâng cao lên. Ở các cấp giáo dục thì đó là thay đổi toàn diện những điều bất cập được chỉ ra trong suốt thời gian qua. Còn với chung toàn xã hội, ta cần tuyên truyền, vận động, nhưng phải tuyên truyền làm sao để người ta thấy đây không còn là chuyện của luật lệ mà còn là chuyện của đạo đức con người. Cái được coi là bắt buộc nên đứng sau đạo đức, bởi đạo đức mới là yếu tố thực sự có sức mạnh điều chỉnh hành vi của con người. Nó khiến người ta biết kiềm chế bản thân, có ý thức nhận thức một cách đầy đủ để muốn hành động trước khi sự việc ụp xuống mình một cách không thể né tránh, khiến người ta thấy rằng bảo vệ người khác cũng là bảo vệ chính mình vậy....

Đồng thời, những gì còn là bất cập, là thiếu nghiêm minh và còn tạo cơ sở để diễn biến trở nên trầm trọng hơn... của luật pháp, thì chỉ còn cách chỉnh sửa, hoặc dẹp bỏ đi. Cách cải thiện đúng đắn nhất là thay thế những cái sai bằng một việc đúng khác. Tính răn đe trong điều luật phải luôn sẵn sàng cho trường hợp đạo đức không cứu vãn được nữa, đó là thu hồi bằng lái xe vĩnh viễn, là tăng án phạt với các hình thức vi phạm, đồng thời tương quan giữa các án phạt phải tỉ lệ thuận với mức độ sai phạm gây ra... Trong khu vực của chúng ta có những nước có luật và ý thức chấp hành luật giao thông có thể coi là hình mẫu lí tưởng, như Singapore hay Nhật Bản, những nước mà thành công của họ không chỉ dựa vào cơ sở hạ tầng được đầu tư kĩ lưỡng và hiện đại - thứ chúng ta chưa lập tức mà theo được. Vậy nên trước tiên, bên cạnh thay đổi điều luật, hiển nhiên ta còn phải học hỏi nghiêm túc ý thức và văn hóa giao thông của họ để quyết liệt chống tai nạn giao thông trên mỗi nẻo đường.

Tất cả chúng ta đều trông thấy hậu quả khôn lường cũng như những mất mát là không đo đếm được mà tai nạn giao thông gây ra, chúng ta mang trái tim con người, biết đau xót cảm thương, chúng ta đủ sáng suốt và quyết tâm, hãy hành động ngay bởi thảm cảnh đen tối nơi đây đang không ngừng đe dọa cuộc sống, tương lai của mỗi người!
Phạm Nhật Minh (Lớp 11A, Trường THPT Hồng Quang - Hải Dương)

Sưu Tầm
 
Đọc xong cái này thấy sợ quá
Mấy bạn mà lên HN thi thì đi đường cho cẩn thận, đặc biệt theo mình là nên tránh bọn xe buýt, mình đạp xe trên HN gặp bọn này vài lần mà tởn luôn.
Sắp thi rồi, cố gắng giữ gìn sức khỏe. :burn_joss_stick: :smile:

Mình thế nếu mà đỗ HN mình sẽ ngồi xe buýt để đi lại tối đa :D
 

Tài liệu mới

Top